[Kênh14] – Vẫn là trong buổi offline của Game Linh Vương, sự xuất hiện của Hoàng Thùy Linh, Miss Teen Huyền Trang, Ngọc Diễm, Kelly, Sam…đã làm cho cả hội trường rực cháy vì sức nóng của các cô nàng.


















[Kênh14] – Vẫn là trong buổi offline của Game Linh Vương, sự xuất hiện của Hoàng Thùy Linh, Miss Teen Huyền Trang, Ngọc Diễm, Kelly, Sam…đã làm cho cả hội trường rực cháy vì sức nóng của các cô nàng.


















Lãnh đạo giáo dục có dám thử mô hình Đại học “tự trị”? |
||||||
| 21/03/2009 09:09 (GMT + 7) | ||||||
| (TuanVietNam)- Tổng tư lệnh của giáo dục phải là người dám nói với cấp trên: Vì cần người biết tư duy độc lập, nên phải thay đổi hoàn toàn phương pháp, phải cho trường học và người học “tự trị” – Ý kiến riêng của Nhà văn Nguyên Ngọc. | ||||||
Nhìn từ kinh nghiệm thế giới Lãnh đạo GD của ta, thường xuất thân từ các ngành khoa học tự nhiên, công nghệ, không mấy người xuất thân từ ngành khoa học xã hội. Không thể nói đó là cái dở, nhưng xét ở góc độ nào đó, đây là một trong những “thiên lệch”. Nước Nga Xô-viết trước đây, hay nước Pháp, một số nhà lãnh đạo GD xuất thân từ các ngành khoa học tự nhiên, khoa học kỹ thuật- công nghệ nhưng cũng đồng thời là những nhà văn hóa nổi tiếng. Ở nhiều nước khác, Bộ trưởng GD và ĐT ít khi chỉ đơn thuần là một nhà khoa học thuần túy. Bản dự thảo Chiến lược phát triển GD 2009- 2020 mới công bố gần đây, nói như GS Hoàng Tụy, cho thấy một bước thụt lùi, thiếu tư duy cơ bản, không thay đổi được triết lý GD: Cái dở lớn nhất của GD ở ta nhiều năm nay là đào tạo những con người quen nghĩ bằng “cái đầu” của người khác, không được nói “ngược” với điều đã được coi là chân lý, con người chỉ mang tư tưởng tuân thủ, thiếu tư duy sáng tạo.
Vừa rồi, Bộ trưởng GD và ĐT Nguyễn Thiện Nhân có đi Phần Lan để tham khảo kinh nghiệm GD của họ. Không hiểu Bộ trưởng đã lĩnh hội như thế nào, còn theo tôi, Phần Lan có quan điểm về GD như ta quan niệm về thiền.
Phần Lan quan niệm về GD cũng tương tự một triết lý: Con người đầy tiềm năng, GD là khơi gợi tiềm năng ấy. Do vậy họ để cho người học được tự do tối đa, thậm chí có một số quy định rất lạ: Cấm mặc đồng phục, cấm cho bài tập về nhà, để trẻ con chơi tối đa… Còn GD hiện nay của mình, chủ yếu là chương trình khép kín, cách dạy truyền thụ một chiều, giáo viên chỉ dạy cho người học những cái mình có, không có khả năng dạy cái người học cần. Đây là điều bức thiết nhất, tất yếu phải cải cách. Giống như trong quân đội, không ai đòi hỏi một vị tướng phải bò hàng rào dây thép gai, mà cần một người biết thiết kế ra chiến lược, chiến thuật cho trận đánh. Tổng tư lệnh của giáo dục cũng phải là người nhận ra và dám nói với cấp trên. Lâu nay, ta quen đào tạo người chỉ biết tuân thủ, phương pháp GD nhồi nhét, một chiều, nay ta cần người biết tư duy độc lập, phải thay đổi hoàn toàn phương pháp, phải cho trường học và người học “tự trị”. Từ hướng đó mới tổ chức lại bộ máy cho phù hợp xu thế GD thế giới. Hiệu trưởng không nên làm sự vụ Hiệu trưởng các trường ĐH hiện nay cũng phải có tư duy về con đường phát triển của ĐH, và mục tiêu của trường ĐH là gì. Hai năm trước, diễn văn nhậm chức của bà Hiệu trưởng ĐH Harvard được xem một chuẩn mực thế hiện tầm tư duy chiến lược cho ĐH. “Bản chất của một trường ĐH là trách nhiệm độc nhất vô nhị của nó với quá khứ và tương lai, chứ không chỉ đơn giản với hiện tại. Một trường ĐH hoạt động không vì những kết quả của quý sắp tới, cũng không vì việc sinh viên tốt nghiệp sẽ trở thành người nào. Nó hoạt động vì những kiến thức sẽ định hình một đời người, những kiến thức truyền tải di sản của nhiều thiên niên kỷ, những kiến thức quyết định tương lai”. Ở ta hiện nay, phần lớn hiệu trưởng các trường ĐH có thể tổ chức các sự vụ theo chủ trương rất giỏi, nhưng hiếm thấy người có tư duy đột phá và dám làm, tư duy “định hình một đời người” như thế nào. Chẳng hạn, trong cơ cấu chương trình, có phần chương trình cứng của Bộ GD và ĐT quy định thì phải theo, nhưng các trường phải “tinh giản” hóa được bằng cách thuê giảng viên từ các học viện chuyên ngành. Ngoài ra, mở rộng các chương trình ngoại khóa: Âm nhạc, hội họa.. để tạo đời sống văn hóa cho các sinh viên, tạo không khí hướng nghiệp cho sinh viên bằng cách “chơi” với các doanh nghiệp… Có nhiều cách, ăn thua là người có đầu óc làm cho các em biết chấp nhận cuộc sống, mà không bị “tha hóa”, tạo sự đồng thuận, đồng cảm với các thầy cô. Do đó, chính đội ngũ các Hiệu trưởng phải là những người làm nên sự thay đổi. Nếu họ cùng tác động để thay đổi sự trì trệ của ngành GD, thì sẽ có chuyển biến. Chỉ lấy một ví dụ đơn giản: Thực tế, nhiều sinh viên tốt nghiệp ĐH không đáp ứng được yêu cầu của nhà tuyển dụng. Nhưng chỉ cần qua một khóa đào tạo ngắn chừng sáu tháng do chính các doanh nghiệp đó thực hiện, các em lĩnh hội rất nhanh, thích ứng và biết cách xử lý một số vấn đề thực tiễn, biết làm việc. Ví dụ trên cho thấy, lớp trẻ rất nhiều tiềm năng, nhưng hình như GD của ta đã không biết cách khơi dòng cho tiềm năng phát lộ. Chính vì thế, người quản lý GD, trước tiên phải tháo bỏ được sự kìm hãm và tạo ra cơ hội. Vì thế bản thân các Hiệu trưởng cần có tư duy cơ bản, tư duy chiến lược ở cơ sở nơi họ quản lý chứ không phải đi làm sự vụ.
Không có “tự trị” thì không bao giờ có ĐH TP. HCM đã thí điểm thi tuyển lãnh đạo cấp trưởng phòng giáo dục. Tôi cũng không hy vọng nhiều vào sự đổi mới này, nhưng nên làm thử. Ở Mỹ, các sinh viên được phát biểu ý kiến về các thầy, cô. Năm học sau phải có bao nhiêu sinh viên xin học thì thầy, cô đó mới được mời giảng. Trong số hơn ba nghìn trường ở đây, không ít trường trong diện “nhếch nhác”, chỉ có vài trăm trường vào loại tốt và được vài chục trường thuộc diện tốt nhất thế giới. Chỉ chứng đó, bức tranh ĐH đã sáng sủa rồi. Bây giờ, ở ta muốn làm ĐH chất lượng cao thì nên thử nghiệm cho một số trường “tự trị” hoàn toàn. Có thể trong số 10 trường thử nghiệm thì có tới 6, 7 trường không ra gì, nhưng sẽ có một số trường làm tốt. Không nên cầu toàn phi thực tế vì Lý tưởng của ĐH là tạo ra con người “tự trị”, mà bản thân nó không “tự trị” được thì không thể nói tiếp điều gì.
|
Khi máy bay vượt qua được vận tốc âm thanh 330m mỗi giây (được gọi là phá vỡ bức tường âm thanh), chúng đã tạo ra những hình ảnh đẹp mắt.
Dưới đây là chùm ảnh máy bay chiến đấu “vượt âm” của Không quân Mỹ:
![]() |
| Chiếc F/A-18 Hornet luyện tập cùng phi đội máy bay chiến đấy VFA-15 phá vỡ bức tường âm thanh trên bầu trời Thái Bình Dương. |
![]() |
| Máy bay ném bom chiến lược A B-1 Lancer vượt qua tốc độ âm thanh. |
![]() |
| F/A-18F Super Hornet, thế hệ sau của F/A-18 Hornet cùng phi đội VFA-122 trong cuộc trình diễn có tên “Đại bàng gầm thét” tại Triển lãm hàng không Miramar. |
![]() |
| F/A-18F Super Hornet lại “trổ tài” trong buổi diễn tập sức mạnh không quân trên tàu sân bay USS Kitty Hawk (CV 63), hiện đang trong hàng ngũ của Hạm đội 7. |
![]() |
| F/A-18C Hornet, trong cuộc thao diễn “Rồng vàng” của phi đội máy bay VFA-192. |
![]() |
| F-14B Tomcat, tham gia diễn tập với phi đội máy bay chiến đâu VF-32, biểu diễn các màn vượt âm thể hiện “đẳng cấp” của lực lượng Không quân Mỹ. |
![]() |
| F/A-18C Super Hornet luyện tập cùng VFA-27. |
Với làng giải trí Hollywood, mọi thứ đều có thể thành ngôi sao.
![]()
Vida Guerra
Một số gương mặt nổi tiếng xuất thân từ việc chụp hình khỏa thân. Ngoài ra tại buổi tiệc, các ngôi sao thường trang điểm đậm và mặc những bộ áo váy rất sexy đến mức kỳ cục. Có người ăn mặc gợi cảm và quyến rũ nhưng cũng không tránh khỏi những dáng vẻ rẻ tiền khiến các tạp chí lá cải ví họ với gái bán hoa!
![]()
10. Aubrey O’Day
![]()
9. Pamela Anderson
![]()
8. Vida Guerra
![]()
7. Daisy De La Hoya
![]()
6. Jodie Marsh
![]()
5. Coco Austin
![]()
4. Traci Bingham
![]()
3. Shauna Sand
![]()
2. Bạch Linh
![]()
1. Amy Winehouse
Đã bao giờ bạn rơi vào một trạng thái “ngạc nhiên đến hào hứng” như thế này chưa: Đang lan man với ly trà mạn, bát phở vỉa hè hay ly cà phê… ở nơi nào đó thì bất chợt bị một, hai thậm chí đến ba cô “bao vây”.
Họ sẽ “chiếu tướng” bạn, chủ động hỏi chuyện, xin địa chỉ, số điện thoại cá nhân… Những cô gái này đang được giới trẻ “mã hóa” gọi là “gái hàng không”.
Nhưng hãy cẩn trọng. Đằng sau những lời mời gọi dễ dàng của các cô gái là những nguy cơ đang bủa vây. Lúc đó, đã mấy ai cảnh giác mà nghĩ rằng: Tệ nạn xã hội, bóng ma AIDS đang mở ra một cánh cửa “ngọt ngào”…
Những cô gái từ… “trên trời” rơi xuống
Nghe tụi thanh niên phố và cánh bạn chịu chơi nói về hiện tượng “gái hàng không” đã nhiều nhưng tôi không tin lắm. Có thể tôi không gặp cái “may” ấy bởi tôi có một ngoại hình giống công an hơn là… phóng viên. Thế nhưng, điều không thể trở thành có thể ấy xuất hiện khi tôi đến chỗ Thắng ở.
Ảnh minh họa
Thắng hiện đang là sinh viên trường T.M, quê gốc ở Lục Ngạn (Bắc Giang). Không hiểu sao ở cái vùng đất bốn bề là bụi và núi, không có gì nổi tiếng ngoài trái vải ấy, Thắng lại đẹp trai như một người dẫn chương trình trên truyền hình.
Đến khu nhà trọ tồi tàn ở gần làng Hậu (Dịch Vọng- Cầu Giấy- Hà Nội) lúc cuối chiều, thay cho giàn hoa tigôn thơ mộng dạo nào là chiếc dây phơi dài ngoẵng, trên đó lõng bõng những “phụ tùng” của cánh nữ.
Căn phòng trọ rộng chưa đầy 10m2, trên chiếc phản của Thắng đã là hai cô gái với bộ cánh khá “mát mẻ” đang ngả ngốn nằm. Chiếc bàn đối diện,Thắng đang đốt thuốc với manh quần đùi trễ ngang hông.
- Thi hết rồi mà chưa về nhà à? Tôi lên tiếng hỏi Thắng.
- Em cũng định về – Thắng giãi bày- nhưng hai con bé này nó “đeo” ác quá!
- Bọn nó là ai vậy?
- À hai con “gái hàng không” ấy mà!
Hay quá, “buồn ngủ gặp chiếu manh”, tôi vào chuyện với một đề tài ấp ủ. Theo Thắng thì nó gặp hai “gái hàng không” này trong một lần mất ngủ, cùng đứa bạn đi uống rượu ốc trên đường Láng. Rượu chưa hết nửa chai thì hai đứa xuất hiện. Nó bảo Thắng cho đĩa ốc. Thấy hai con bé cũng xinh, trai chưa vợ có rượu, Thắng lên giọng đùa. Hai con bé phớt lờ luôn. Mới đầu thì ý nhị, sau thì tục tĩu, hai con bé cũng làm thinh, không chút phản ứng. Theo Thắng đĩa ốc gọi thêm và nửa chai rượu còn lại cạn thì bọn nó đã thoải mái “bốc xôi” hai con bé ấy.
Tưởng “cuộc tình” có tốc độ ngang tên bắn ấy chỉ đến thế là cùng, không ngờ lúc Thắng đứng dậy, hai con bé cũng dậy theo. Thắng đùa rủ chúng về phòng trọ, hai con bé ấy đi thật. Thế là chẳng bảo ai, chúng trở thành “vợ chồng” từ bữa ốc đó.
Bốn con người, hai trai hai gái ấy đã “tự nguyện kết hôn” với nhau từ bữa ấy. Tối thì chung giường, sáng Thắng và cậu bạn đi học hai đứa ấy ở nhà cơm nước, giặt giũ.
Cái gì dễ cho thì dễ chán, “lương sinh viên” nhận hàng tháng từ gia đình có hạn nay phải chia cho 4 đứa nên bọn Thắng đói và nợ. Đứng trước cuộc “tình cho không biếu không” này, tuy còn ham hố nhưng để an toàn về tài chính thằng bạn Thắng đã cao chạy xa bay. Vì “chậm chân” nên Thắng bị kẹt lại.
Ảnh minh họa
Mấy lần Thắng lấy cớ từ chối thì hai con bé ấy tỉnh bơ: Địa chỉ gia đình bọn anh em đã có đủ rồi đấy! Bỏ là em khắc tìm về nhà, “ăn ở” với nhau đến thế mà chả có “trách nhiệm” tý nào. Nếu cần, anh cứ về, bọn em sẽ ở lại. Hết hè, tụi anh xuống, chúng mình lại là “vợ chồng”. Thật căng quá!
Không như suy nghĩ của tôi, hiện tại, “gái hàng không” ở Hà Nội không còn là hiện tượng cá biệt. Chỉ cần hơi bảnh trai, sống có chút công tử, muốn khám phá bạn hãy chịu khó lang thang ở thành phố vào những giờ khuya nhất là gặp. Các địa điểm hay vướng “gái hàng không” nhất là sàn nhảy, quán bar hay các đường phố có nhiều nhà hàng như Bưởi, Hàng Chuối, Láng…
Cũng về “gái hàng không”, trong một lần đi taxi miễn phí do đứa bạn bao, thú thực lúc ấy cũng có chút bia rượu, tôi đã mạnh dạn lên tiếng hỏi một xế. Tưởng sẽ không hy vọng cho một câu trả lời thì anh taxi dễ dãi: Trông tớ nhàu nhĩ thế này mà còn lạ lẫm với “gái hàng không” à? Bây giờ người ta đã quá quen “gái hàng không” như dân mình quen xem phim văn nghệ chủ nhật ấy. Ông có cần, ngày mai cứ đút tiền vào túi, phôn theo số máy này, tôi sẽ kiếm cho một bé.
Ảnh minh họa
Rồi như để có thêm minh chứng, anh tồng tộc: Với cánh xế chúng tôi bây giờ ngoài sợ cướp, sợ khách bùng tiền còn sợ cái nạn “gái hàng không”. Chẳng đâu xa, ngay như tối hôm kia thôi, đang đậu xe ở khách sạn Hà Nội chờ khách thì có một con bé đi tới. Tôi mở cửa xe cho nó lên rồi hỏi đi đâu thì nó bâng quơ: Anh đi đâu, em đi đấy. Biết gặp “gái hàng không”, tôi chỏng lỏn: Anh về nhà. Nó cũng trắng trợn: Em cũng về nhà anh. Tôi cảnh cáo: Anh có vợ rồi. Nó cũng hồn nhiên: Có thì em làm vợ lẽ… Đấy, “gái hàng không” đại loại là như vậy. Mà cái chuyện này không riêng gì tôi, cánh xế đồng nghiệp cũng rất hay gặp như vậy.
Hiểm họa từ sự dễ dãi bung ra
Đem hiện tượng “gái hàng không” đi “làm quà” để kiếm thêm tư liệu cho bài viết, ngoài những chuyện vô thiên lủng về nó tôi cũng được một người có tuổi làm công tác xã hội cho biết: Lực lượng “gái hàng không” được xuất phát từ nhiều nguồn.
Ngoài những “nguồn” như chán gia đình đi hoang cặp với một ai đó để kiếm chỗ chui ra chui vào và miếng ăn hớp nước hàng ngày, gái gây án trốn án, cave hết “đát” bị các nhà hàng thải ra thì cái đáng chú ý nhất là gái mắc “ết”. Đây là nguồn cung cấp lớn cho cái gọi là “gái hàng không”.
Ảnh minh họa
Anh lý giải: Tôi chú ý và khẳng định “nguồn này” bởi khi mắc đại dịch, nếu không được tư vấn quản lý, giáo dục nó sẽ đem đến cho người bệnh tâm lý chán chường. Ngoài một cuộc sống lay lắt thì chúng còn xác định đi “cho tình” để… gieo bệnh trả thù đời.
Hôm nọ ở quận X mới bắt được một gái loại này, đang sống chung với một viên chức. Vì cô ta bị cho là có dính tới nghi án ở tỉnh Y nên đã bị an ninh quận mời ra để xác minh. Qua khai thác, cô ta cho biết, đã nhiễm “ết” và việc tự biến mình thành “gái hàng không” cho viên chức kia cũng chỉ là kiếm chỗ ăn ở và… trả thù đời.
Vẫn cái gọi là “tình cho không biếu không” của “gái hàng không”, bữa nọ, sang trường L, dự đám sinh nhật của mấy cậu bạn trẻ gần nhà, tôi cũng gặp chuyện mủi lòng.
Bữa sinh nhật đang vui, vô tình tôi đem chuyện “gái hàng không” ra dò hỏi, thấy cả đám in lặng. Biết có chuyện chẳng hay, tôi cũng yên lặng và ra về khi rã đám. Thế rồi chính T, người hay sang chỗ tôi chơi đã kể với tôi về một chuyện buồn của cậu bạn cùng nhóm.
Cậu trai kia tên H. nhà ở quê biển Hải Hậu. Là sinh viên trường K. vì theo giấy gọi nhập trường đợt hai nên cậu ấy đã phải ra ngoài thuê nhà. H. học giỏi, hiền lành, các bạn trong lớp quý lắm. Vì có chí tiến thủ cậu ta đã đăng ký thêm một lớp học tin tại trung tâm nọ. Thế rồi định mệnh đã đến với cậu ta trong một đêm khi cậu ta rời trung tâm và gặp phải một “gái hàng không”.
Tuy già hơn cậu nhưng bị nó “tấn công”, dễ dàng quá thế là cậu “mủi lòng” chặc lưỡi chở nó về phòng trọ. Lại cho và nhận, lại đi chợ giặt giũ và cơm nước, cậu ta sống như vợ chồng với nó hơn một tháng. Thế rồi bỗng dưng nó bỏ cậu “lặn” một mạch không thèm lấy một thứ gì. Sau thời gian “sum họp” có “đôi có lứa”, nó đi cậu lại chấp nhận “cô đơn tạm thời” với lớp, trường, sách, vở.
Ảnh minh họa
Chuyện chẳng sao nếu như không có lần cậu ta lên Bắc Ninh dự đám cưới chị gái đứa bạn. Hoá ra nó là bạn đồng lứa với chị của đứa bạn. “Một ngày nên nghĩa”, lâu ngày gặp lại, cậu ta hồ hởi thì nó lại lánh mặt. Dò hỏi thì cậu ta được biết hoá ra nó bị mắc “ết” và thường xuyên vắng nhà trong năm.
Trước, hồi học sinh nó khá xinh, tham dự cuộc thi quan họ cấp huyện được giải nhì. Vừa xinh, vừa có giải, nó có tiếng và bị cánh trai huyện nhà cũng như huyện bạn tăm tia. Bố mẹ không bảo ban, nó không kìm được thế là “ăn trái cấm” ở bờ đê với một thằng chơi nhất huyện.
“Nắp cô ca” bị bật, thằng kia đá, nó lại lao vào vòng tay thằng khác, liên tục như “quả bóng” trong các mùa giải. Rồi mắc “ết”. Bệnh bị phát hiện trong một lần cấp cứu khi ốm. Những người làm xét nghiệm không giữ mồm, chuyện vỡ ra, nó “choáng”, bỏ học rồi đi làm cave. Cave chán, nó “quyết định” trở thành “gái hàng không” để trả thù đời biến nhiều người thành nạn nhân trong đó có cậu H đã kể ở trên…
Vấn nạn “gái hàng không” chắc còn phức tạp, dài dòng và là chuyện có thật. Ngoài phản ánh một thực trạng, người viết mạn phép có lời cảnh báo bằng một câu nói: Tất cả mọi dễ dãi đều dẫn đến bi kịch và bi kịch lớn nhất là sự dễ dãi trong ái tình. Đừng dễ gật đầu, đừng dễ đón nhận trước lời gạ mời về dâng hiến nhân phẩm của một cô gái nào đó nhất là nơi quán xá, hè phố lúc về khuya.
(Theo DaiDoanKet, Ymoi.com)
Xuất hiện trên sân khấu New Jersey với trang phục của diễn viên xiếc, công chúa nhạc pop để lộ vòng eo mỡ dày trong một góc quay.
![]()
Vòng eo của Britney khá phẳng khi đứng và lộ rõ mỡ khi ngồi. Ảnh: Wireimage, Empics.
Buổi biểu diễn tại Newark, New Jersey là show thứ 6 trong tour diễn vòng quanh thế giới của Britney. Giọng ca 28 tuổi xuất hiện trên sân khấu với chiếc áo ngực lấp lánh ánh vàng cùng váy quấn màu xanh. Khi nhìn trực diện, vòng eo của cô vẫn thon gọn. Nhưng khi ngồi hát trên chiếc dây thừng, Britney dường như thả lỏng cơ thể và để lộ ra phần mỡ bụng chảy xệ.
Vòng hai của Britney trong buổi diễn này hoàn toàn trái ngược với một cơ bụng săn chắc khiến mọi người phải ghen tị trong buổi biểu diễn mở màn ở New Orleans hôm 3/3. Bà mẹ hai con còn 21 buổi diễn tại Mỹ và châu Âu trong suốt mùa hè này.
Một số hình ảnh nóng bỏng của Britney trên sân khấu Newark cuối tuần qua:
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
![]()
Sau một loạt các sự cố ‘lộ ngực’, ‘lộ quần chip khi bước xuống xe hơi’.., tưởng rằng công chúa nhạc pop sẽ thận trọng hơn khi lựa chọn trang phục cũng như ‘kiểm soát’ các hành động của mình nơi công cộng. Đen đủi thay, hôm chủ nhật 8/3 vừa qua cô lại ‘dính’ một scandal tương tự.
![]()
Sự cố ‘lộ hàng’ của Brit. Ảnh: PerezHilton.com.
Sự kiện gây xôn xao dư luận này vừa xảy ra hôm 8/3 tại một buổi biểu diễn của Britney nằm trong tour Circus. Trong khi “nhân vật chính” đang thả hồn theo bài hát và các động tác của nhóm múa phụ họa trên sân khấu thì ở dưới các fan của cô được một phen mắt tròn mắt dẹt! Nguyên nhân của sự cố chỉ vì bộ trang phục cô ca sĩ tóc vàng lựa chọn để xuất hiện trên sân khấu quá “nguy hiểm”.
![]()
![]()
Cảm thấy không ổn, công chúa nhạc pop giật mình nhìn xuống. Ảnh: PerezHilton.com.
Sau scandal này, người hâm mộ đang thắc mắc không biết liệu Britney có ý định “đoạn tuyệt” với các phục trang biểu diễn kiểu “áo bơi” này không…
Một viên đạn kèm bức thư được gửi tới đài truyền hình cáp Hong Kong hôm 11/3. Nội dung bức thư dọa sẽ “truy sát toàn cầu” tài tử vốn là trung tâm cơn bão ảnh sex nếu anh không giã từ làng giải trí.
![]()
Diễn viên Trần Quán Hy. Ảnh: On.
Thời gian vừa qua, Trần Quán Hy (Edison Chen) tuyên bố sẽ dần dần trở lại Hong Kong và tái gia nhập giới showbiz. Tuy nhiên, hôm 11/3, đài truyền hình cáp Hong Kong nhận được một bức thư viết trên khổ giấy A4 đựng trong phong bì màu vàng và có dán 10 con tem. Không có dấu bưu điện và tên người gửi. Bức thư được gửi kèm theo một viên đạn.
Bức thư viết: “Trần Quán Hy hãy nhận lấy lời cảnh báo cuối cùng. Chúng tôi yêu cầu từ ngày 4/4, Trần Quán Hy không được phép tham gia vào bất cứ hoạt động công chúng nào. Nếu không, sự an toàn của anh ta sẽ bị đe dọa. Ở Singapore, chúng tôi đã cho anh ta cơ hội duy nhất và sẽ không có cơ hội nào như thế nữa“.
![]()
Viên đạn được gửi với bức thư đe dọa. Ảnh: 163.
Đây không phải là lần đầu tiên Trần Quán Hy nhận được những lời dọa giết. Một năm trước, sau cuộc họp báo nói về vụ bê bối ảnh nóng, nam diễn viên họ Trần nhận được hai cuộc gọi đe dọa khi đang được cảnh sát hộ tống ra sân bay. Trong cuộc gọi đầu tiên, một người nặc danh nói: “Tao sẽ giết mày”. Trần Quán Hy rất sợ và vội vàng gác máy. Lần thứ hai, anh nói chuyện với người này một lúc rồi chuyển máy cho cảnh sát. Cảnh sát đã nghe thấy lời dọa giết Trần Quán Hy từ đầu máy bên kia. Người này còn nắm rõ lịch trình và các thông tin cá nhân của tài tử xứ cảng thơm như lòng bàn tay.
![]()
![]()
Mới đây, sau khi Trần Quán Hy ra tòa làm chứng về vụ scandal ảnh sex, các nữ nghệ sĩ bị dính líu đã lên tiếng chỉ trích anh. Trương Bá Chi (Cecilia Cheung) kết tội Trần Quán Hy là kẻ giả tạo, trong khi Chung Hân Đồng (Gillian Chung) không thể tha thứ cho người yêu cũ.
Thanh Hương (theo 163, Sun)
Dù đã bước sang tuổi 80, bà Daphne Selfe vẫn rất rạng rỡ trên sàn catwalk nhờ mái tóc bạc và sự duyên dáng, tự tin.
> Cụ bà 80 tuổi làm người mẫu
![]() |
| Năm 1950, đồng nghiệp của Selfe tại cửa hàng bách hóa ở thành phố Reading, Anh đã thuyết phục bà tham gia cuộc thi người mẫu địa phương. Ảnh: Daily Mail. |
![]() |
| Với chiều cao 1m70, bà giành chiến thắng và bắt đầu sự nghiệp trên sàn catwalk. Ảnh: Daily Mail. |
![]() |
| Selfe tâm sự khi đó bà nặng 63,5 kg nhưng không ai ép bà phải giảm trọng lượng để có thân hình mảnh dẻ. Ảnh: Daily Mail. |
![]() |
| “Hồi đó, tôi phải tự làm tóc và trang điểm mỗi khi đi chụp hình. Nhưng giờ mọi việc đã khác, sẽ có người lo tất cả cho bạn. Điều đó thật tuyệt”, Selfe nói. Ảnh: Daily Mail. |
![]() |
| Năm 1954, bà kết hôn với ông Jim Smith. Sau khi sinh ba người con, Self quay trở lại sàn diễn. Ảnh: Daily Mail. |
![]() |
| Năm 1998, sự nghiệp của Self được tái sinh lần nữa khi bà xuất hiện trên tạp chí thời trang Vogue. Ảnh: Masons. |
![]() |
| Bà rạng rỡ trong một show diễn thời trang của D&G ở Milan năm 2002. Ảnh: Stephen Lock. |
![]() |
| Hiện Self là người mẫu cao tuổi nhất nước Anh. Ảnh: Daily Mail. |
![]() |
| Bà đã có 4 người cháu và đang sống tại hạt Hertfordshire. Ảnh: Daily Mail. |
![]() |
| Self là người mẫu cho nhiều nhãn hiệu thời trang hàng đầu như Dolce & Gabbana, Tata-Naka và Michiko Koshino. Ảnh: Daily Mail. |
![]() |
| Bà kiếm được gần 1.400 USD mỗi ngày nhờ việc chụp hình cho các tạp chí thời trang và xuất hiện trên phim quảng cáo. Ảnh: Daily Mail. |
Ngọc Quỳnh
Nguồn hỗ trợ ODA Nhật Bản – chi viện chính thức của chính phủ Nhật bản cho nhân dân ta dưới hình thức cho vay dài hạn với lãi xuất ưu đãi, đã bị cắt từ đầu tháng 12-2008. Trên thực tế, nguồn chi viện ấy đã bị chính phủ Nhật treo lại ngay từ giữa tháng 8-2008, khi vụ ăn hối lộ của quan chức Việt Nam do công ty Nhật PCI (Pacific Consultant Institute) đưa, lên đến hơn 2 triệu đôla, bị tiết lộ.
Chính phủ Nhật tỏ ra rất hào phóng trong viện trợ cho Việt Nam. Đã 2 năm nay, ODA Nhật Bản lên đến mức trên 1 tỷ đôla/năm, luôn dẫn đầu, vượt rất xa mọi nước khác, bao gồm một loạt dự án lớn nhất đất nước về đường xá, cầu cống, hải cảng và khu công nghiệp mũi nhọn, đòi hỏi vốn lớn, kỹ thuật cao. Như các nước khác, hỗ trợ Việt Nam qui mô lớn, Nhật Bản cũng mong các công ty, nhà thầu của Nhật sẽ nhận được những gói thầu lớn, theo đúng pháp luật, có lợi chính đáng cho cả 2 bên. Nhiều lần quốc hội Nhật, báo chí Nhật tỏ ra lo ngại, giận dữ khi một số hỗ trợ ODA lấy từ tiền thuế dân Nhật đóng, giúp vài nước châu Phi bị cắt xén do tệ quan liêu và tham nhũng, làm tha hoá bộ máy cai trị.
Bộ kế hoạch và đầu tư và ngành giao thông vận tải Việt Nam hiểu rất rõ vụ hối lộ của PCI cho các quan chức Việt Nam gây nên tổn thất và trở ngại to lớn ra sao. Các công trình trọng điểm lớn nhất bị dở dang, đình trệ, vốn bị cạn, công nhân không việc. Có thể nói từ thủ tướng, phó thủ tướng, bộ trưởng, thứ trưởng, ngành giao thông, giới làm kinh tế cho đến người dân trong nước đều trông mong – mỗi người do động cơ khác nhau – vốn ODA Nhật Bản (dự tính 900 triệu đôla cho năm 2009 này), được nối lại rất sớm.
Đã có nhiều thông tin lạc quan theo hướng ấy.
Nào là từ tháng 1-2009, cựu thủ tướng Nhật Yasuo Fucuda thăm Hà Nội đã ủng hộ việc sớm nối lại nguồn ODA. Nào là Hoàng Thái tử Nhật Naruhito mới thăm Việt Nam tháng trước cũng tuyên bố sẽ thúc đẩy việc này. Rồi cũng trong dịp này, tài tử trứ danh Sugi Ryotaro với danh nghĩa “đại sứ hữu nghị đặc biệt”, cũng chung một ý định, sớm nối ODA Nhật. Mới đây hãng tin Nhật Kyodo và Việt Nam thông tấn xã cùng đưa tin là văn Bản về nối lại ODA sẽ có thể ký giữa 2 bên cuối tháng 3, nghĩa là chỉ trong một, hai tuần lễ. Vậy bà con ta đã có thể trông chờ điều tốt đẹp sắp tới trong quan hệ Nhật – Việt?
Nên thận trọng, kẻo lại bị bất ngờ.
Một số nhà báo Nhật Bản bạn cũ của tôi, từ Tokyo và Bangkok, cho biết ý nghĩ của họ trong việc này. Thông tin điều này có thể là có ích. Họ cho rằng “quả bóng vẫn ở phía chân Việt Nam”; rằng “hồ sơ vẫn còn trên bàn của bộ chính trị cộng sản Việt Nam”; rằng “mọi sự còn phụ thuộc ở Việt Nam có thái độ ra sao đối với bị cáo ăn hối lộ”; rằng “nhiều công ty, nhà thầu Nhật Bản lobby (vận động hành lang) mạnh để sớm nối lại ODA, nhưng ngành ngoại giao và lập pháp ở Nhật vẫn rất nghiêm, họ còn cân nhắc kỹ “. Một anh bạn Nhật chân thật: “đáng tiếc, thủ tướng của Việt Nam hình như ít am hiểu tập quán ngoại giao và tâm lý ngoại giao, ít hiểu văn hoá Nhật chúng tôi trong vụ này”. Trao đổi một hồi trên điện thoại viễn liên, tôi mới vỡ lẽ các bạn Nhật muốn nói gì.
Các bạn Nhật muốn nhắn rằng, với nước Nhật, cần gõ cửa cho đúng. Vì xã hội Nhật phân công rạch ròi, không ai đạp lên chân ai, dễ ngã cả loạt. Cái kiểu Hà Nội tranh thủ cựu Thủ tướng Fucuda, rồi tranh thủ Hoàng thái tử Naruhito, săn đón đại sứ hữu nghị đặc biệt Sugi Ryotaro là rất ít hiệu quả. Bởi lẽ, theo tập quán Nhật, thủ tướng đã ra đi sẽ không can thiệp vào việc của thủ tướng kế nhiệm; mọi việc đã bàn giao xong. Hoàng thái tử chỉ lo chuyện lễ nghi và từ thiện, không được, không dám làm gì khác, kỵ nhất là chuyện kinh tế, đấu thầu, tiền bạc, tòa án. Còn Đại sứ “hữu nghị loại đặc biệt”, ông ta chỉ có nhiệm vụ cười cười rộng rãi và dễ dãi, cúi đầu gật gật xã giao cho thật dẻo, và tối kỵ lấn sân sang vị đại sứ toàn quyền chuyên nghiệp. Cứ yên chí cả tin ở các vị này, khéo mà lầm cửa.
Cái “không hay” của thủ tướng Dũng, có thể nói cái “hớ hênh không nên có” của ông Dũng còn là làm mất lòng một nhân vật Nhật Bản trực tiếp tham gia quyết định cắt và nối nguồn ODA Nhật cho Việt Nam. Đó là đại sứ đặc mệnh toàn quyền Nhật Bản ở Hà Nội Mitsuo Sakaba. Ông M.Sakaba là một nhân vật nhiều triển vọng của ngành ngoại giao Nhật Bản. Ông được đào tạo rất bài bản, thành thạo Anh, Pháp, Hoa ngữ… Ông từng là đại sứ Nhật ở UNESCO – Paris trong 2 năm, rồi về Tokyo làm người phát ngôn Bộ Ngoại giao Nhật. Các nhà báo Anh, Pháp, Đức, Mỹ … hồi ấy rất “mê” những buổi họp báo của ông Sakaba, bởi ông bao giờ cũng nắm được thực chất câu hỏi của các nhà báo quốc tế để trả lời ngay thật, pha chút hóm hỉnh, thông hiểu, trái ngược với những lưỡi gỗ trơ tráo, tẻ nhạt, nói lấy được của đồng nghiệp ở Bắc Kinh và Hà Nội.” Ông mới đến Hà Nội tháng 3-2008, đã nổi lên trong giới ngoại giao như một đại sứ năng động, thích văn hoá, ưa thể thao, mê nghiên cứu ẩm thực, đặc biệt rất ham đi những vùng sâu, vùng xa, nặng lòng cứu giúp những vùng nghèo, dân nghèo.Mới đây, khi ODA lớn bị ngừng, ông chuyển hướng, đích thân xông xáo đôn đốc hơn 30 dự án nhỏ bé, cò con, như dự án xây trường tiểu học xã Mường Khên tỉnh Hoà bình, như dự án giao thông nông thôn cho xã Hương Lâm tỉnh Bắc Giang, mỗi nơi gần 100 ngàn đôla, hoàn thành nhanh, gọn, cùng chính quyền sở tại kiểm soát kỹ, không bị xà xẻo …
Ấy vậy mà ông Dũng không những không tranh thủ ông đại sứ Nhật, lại còn trách móc, đến độ như xúc phạm ông một cách công khai, trước mặt các quan chức và nhà báo quốc tế, trước mặt cả các quan chức Nhật, khi ông vắng mặt.
Theo gợi ý của các bạn Nhật, tôi tìm lại bản tin VN Thông tấn xã ngày 10-2-2009, như sau: “Chiều 9-2, thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã tiếp Đại sứ hữu nghị đặc biệt Nhật Bản-Việt Nam Sugi Ryotaro. Đại sứ Sugi vui mừng thông báo với thủ tướng việc Nhật Bản sẽ sớm khôi phục lại vốn ODA dành cho Việt Nam”. Ở đoạn cuối: “Thủ tướng cho rằng nếu chỉ vì nghi vấn (!) một cá nhân của Việt Nam trong vụ án tham nhũng liên quan đến vốn ODA mà Nhật Bản đơn phương chấm dứt viện trợ ODA cho Việt Nam là đáng tiếc (!)”.
Với Hoàng Thái tử Naruhito, ông Dũng còn đi xa hơn, mà mách rằng: “Việc phía Nhật đơn phương cắt ODA không bàn bạc trước, ngay giữa cuộc họp quốc tế lớn về đầu tư đầu tháng 12-2008 đã làm ảnh hưởng đến tình hữu nghị Nhật – Việt “.
Ông Dũng hẳn biết rõ – như ông đại sứ Sakaba nói với các báo ở Hà Nội từ đầu tháng 12- rằng việc ngừng ODA là theo lệnh trực tiếp từ thủ tướng Nhật đương nhiệm Taro Aso, đại sứ rất tán thành, vì nhiều nghị sỹ Nhật và dân đóng thuế Nhật bất bình sâu sắc về sự việc xảy ra. Tốt nhất là thủ tướng Việt Nam tỏ lời chân thành xin lỗi vì rõ ràng chính phủ Việt Nam có trách nhiệm trong quản lý vốn ODA. Không xin lỗi, lại còn trách cứ ngược lại thủ tướng và đại sứ Nhật, và đi nói riêng với với Hoàng thái tử Nhật và với đại sứ hữu nghị Nhật Bản, đổ lỗi cho phía Nhật đã gây nên ảnh hưởng xấu trong quan hệ Nhật – Việt! Thật quá đáng. Người đứng đầu chính phủ mà làm công tác đối ngoại kỳ cục, dại dột, không biết điều như vậy. Với các nhà báo Nhật, ông Dũng còn đi xa hơn, phàn nàn rằng: “đến nay Nhật Bản vẫn chưa cung cấp cho phía Việt Nam những chứng cứ của vụ việc…”(!)
Các nhà báo Nhật chỉ mỉm cười. Vì họ biết rõ, chính phía Nhật đã 6 lần gửi từng tập tài liệu hàng nghìn trang gồm: khẩu cung của cơ quan điều tra, lời khai viết của 4 bị cáo Nhật, băng ghi âm trước toà án, lời tả chi tiết về 4 lần giao tiền cho quan chức Việt Nam, lên đến 2 triệu 6 đôla, lại còn cử cán bộ điều tra, toà án và bộ tư pháp Nhật sang tận Việt Nam để trình bày thêm.
Họ biết rất rõ, bộ tư pháp Nhật đã yêu cầu phía Việt Nam trả lời cho 23 câu hỏi, chủ yếu nhất là:
- cho đến tháng 12-2008, các bị cáo Việt Nam đã nhận hay không nhận có ăn hối lộ của PCI, nếu nhận là bao nhiêu lần, lên đến bao nhiêu? Họ tẩu tán đi đâu? có những ai dính đến vụ án? họ khai và thú nhận những gì rồi?
- số tiền ấy được thương lượng ra sao, giữa 2 bên, do ai thương lượng, ngả ngũ ra sao? thủ đoạn giao nhận?
- số tiền ấy đã chia cho bao nhiêu người, những ai, chức vụ khi ấy làm gì? thu hồi lại được bao nhiêu?
- phía Việt Nam bao giờ xử kẻ bị cáo, và cần phía Nhật hợp tác thêm những gì? các ông đánh giá ông Huỳnh Ngọc Sỹ ra sao trong vụ ăn hối lộ này?
Hàng loạt câu hỏi ấy đặt ra gần 4 tháng nay, và vẫn còn chờ trả lời.
Các bạn nhà báo Nhật cho rằng phía Việt Nam đã có những việc làm tuy chậm nhưng đáng hoan nghênh. Đó là lập Uỷ ban hỗn hợp Nhật – Việt cùng nhau thảo thể lệ quản lý nghiêm vốn ODA, thanh tra chất lượng công trình, kiểm tra việc chi tiêu, lập thêm một cơ quan giám sát đấu thầu; bắt tạm giam 2 ông Huỳnh Ngọc Sỹ và Lê Qủa và hứa hẹn sẽ xét xử nghiêm minh vụ án này.
Báo Nhật cũng ghi nhận bộ trưởng Kế hoạch – Đầu tư Võ Hồng Phúc sang Nhật tháng 2-2009 đã thông báo chính phủ Việt Nam đã xếp vụ án ăn hối lộ của PCI là một vụ án trọng điểm, có nghĩa là sẽ được ưu tiên xét xử một cách công khai, minh bạch, đúng luật. Phía Nhật chờ từng ngày. Bao giờ?
Báo chí Việt Nam vẫn còn bị cấm ngặt không được nói đến vụ án PCI, không được tìm hiểu và đưa tin gì về vụ án đã thành trọng điểm này, cũng như phải quên vụ án PMU18 đi, dù nó đã kéo lê thê hơn 3 năm. Nhà báo chỉ được phép đưa những tin lạc quan, một chiều, rằng cuối tháng 3, hai chính phủ sẽ ký nghị định thư nối lại ODA đang mong chờ; rằng tháng 4, ông tổng bí thư Nông Đức Mạnh sẽ sang Tokyo giải quyết mọi vướng mắc cho thông suốt ở mức cao nhất với thủ tướng Taro Aso; khi ấy dòng chảy ODA có thể chảy vào thông suốt và dồi dào.
Nhưng vẫn còn một trở ngại. Một trở ngại không nhỏ chút nào. Hãy nghe ông Đại sứ Mitsuo Sakaba nói với phóng viên VietnamNet chiều ngày 10-3 “: Chúng tôi đang theo dõi rất chặt chẽ sự kiện xử lý vụ án ăn hối lộ của công ty Nhật PCI “. Ông nói thêm, vẫn với giọng rất nghiêm nghị: “Tôi đang chờ xem hành động xử lý cụ thể vụ án hối lộ này của phía Việt Nam”.
Ai nấy đều biết chính quyền Việt Nam đã đánh tráo, từ vụ án “ăn hối lộ của công ty PCI” Nhật thành ra một vụ án hoàn toàn khác là: “lấy nhà công cho công ty Nhật PCI thuê rồi chia tiền cho viên chức cơ quan”. Về tư pháp, đây là xét xử án “không đúng vụ việc”, “không đúng người”, “không đúng tội danh”. Đánh tráo vụ án ăn hối lộ lên đến 2 triệu 6 đôla bằng một vụ án hoàn toàn khác, với giá trị 1.200 triệu đồng, bằng 70.000 đôla, chỉ bằng 1 phần 37 vụ án thật.
Một chính phủ, có luật pháp hẳn hoi, có toà án, có viện kiểm sát, có thanh tra chính phủ, còn có cả một ủy ban đặc trách chống tham nhũng, trong một vụ án lớn có quốc tế tham gia theo dõi chặt chẽ, lại giở trò gian lận một cách trắng trợn và lộ liễu đến vậy. Mà vẫn cứ tỉnh bơ!
Phía Nhật đang mong chờ xử vụ án PCI đúng người, đúng tội, đúng luật. Họ sẽ rất chăm chũ theo dõi kỹ càng, chặt chẽ, như họ nói. Nếu như Việt Nam lờ đi, chưa xử, mua thời gian, để sau 4 tháng sẽ cho 2 bị cáo về nhà (họ chỉ bị “tạm giam” 4 tháng), hoặc xử qua loa chiếu lệ một vụ án nhỏ thay thế để làm phép, thì chắc hẳn vốn ODA sẽ vẫn còn bị treo lơ lửng. Ông Nông Đức Mạnh không thiếu lý do để nằm nhà.
Nghĩ cho cùng, nước thiếu vốn, xã hội thiếu đường, thiếu cầu, công nhân thiếu việc, nhưng các ông lớn còn có thiếu gì. Nhưng riêng ông thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng thì đang rất cần niềm tin, cần uy tín trong vụ này. Ông phải sửa chữa những vụng về hớ hênh của một người đứng đầu chính phủ. Uy tín ông đang xuống thấp. Năm ngoái ông Dũng đã sai lầm phát lệnh “không được xuất khẩu lúa gạo để làm dự trữ quốc gia, cân bằng lương thực”, làm nông dân Nam Bộ thiệt 1 tỷ đôla. Ông lại đang lao vào vụ Đắc Nông nguy khốn, tiến lui đều khó. Ông lại vừa liều tiên đoán “sang tháng 5 kinh tế Việt Nam sẽ khởi sắc”, làm cho báo The Economist Anh ngày 5-3 mới rồi kêu lên rằng thủ tướng Việt Nam bắt mạch kinh tế như một ông lang băm, rao bán dầu cù là! (nguyên văn: Nguyen Tan Dung, the prime minister, has predicted that the economy will start to pick up as early as May. As weeks go by, that makes him sound more like a seller of snake-oil than of snake-blood.“
Trên cương vị Trưởng ban chống tham nhũng của chính phủ, ông Dũng hãy sắn tay áo đôn đốc việc xét xử vụ án trọng điểm PCI này, để từ trong ra ngoài nước đều thấy rõ ông là người “thật sự kiên quyết hành động chống tham nhũng”, như ông cam kết.
Nguồn ODA của Nhật có sớm được chắp nối lại hay không là tuỳ thuộc ở hành động của chính phủ Nguyễn Tấn Dũng, ở ý chí của bộ chính trị đảng Cộng sản trong chống tham nhũng, qua sự xét đoán tỉnh táo, công bằng sau đó của chính phủ Nhật, người giữ hầu bao ODA, luôn ưu ái đến sự chậm tiến và thiệt thòi của dân Việt Nam, luôn lo lắng đến một loạt dự án trọng điểm đang dở dang, lâm đại nạn.
======================================
CÙNG SUY NGẪM:
Cơ chế hiện nay đang tạo kẽ hở cho tham nhũng, vơ vét tiền của của Nhà nước. Không tham nhũng mới là lạ! Nhưng cái mà chúng ta mất lớn nhất lại không phải là mất tiền, mất của, dù số tiền đó là hàng chục tỉ, hàng trăm tỉ. Cái lớn nhất bị mất, đó là đạo đức. Chúng ta sống trong một xã hội mà chúng ta phải tự nói dối với nhau để sống.
Lý Nam Bình
Ký sự đặc biệt cho Đài Chân Trời Mới

Cửa ngỏ vào Bảo Lâm. Từ Bảo Lộc đi vào 15 cây số

Bảng chỉ đường vào tổng hành dinh của Công ty khai thác Bô Xít tại Bảo Lâm
Theo quốc lộ 20, từ Sài Gòn về Đà Lạt đến Bảo Lộc ngay tại ngã 3 Lộc Sơn quẹo trái 15 cây số nữa sẽ đến thị trấn Bảo Lâm. Nơi đây là tổng hành dinh điều hành khai thác Bô Xít ở Lâm Đồng. Đến trung tâm thị trấn, ngay chỗ chợ Bảo Lâm, theo mũi tên chỉ dẫn quẹo trái vào 200m sẽ đến khu điều hành khai thác Bô Xít. Nơi đây bao gồm nhà ở của các chuyên gia Trung Quốc và các quan chức của tập Đoàn Than-Khoáng sản Việt Nam. Còn mỏ Bô Xít thì cách đó chừng 5 km. Cả một vùng trên 100 mẫu đã được san bằng nằm giữa 3 khu vực: Thị trấn Lộc Thắng- xã Lộc Phú và xã B’Lá. Hai xã này đều thuộc huyện Bảo Lâm
Khác với sự dè dặt trên ĐăkNông, tại Bảo Lâm người ta thoải mái nói về Bô Xít hơn. Từ quốc lộ 20 có bảng chỉ dẫn đường vào vùng khai thác mỏ và nơi điều hành khai thác. Và an ninh cũng có phần lỏng lẻo hơn ĐăkNông nhiều.

Những dãy nhà bên trong hàng rào là nơi ở của chuyên gia Trung Quốc

Những dãy nhà ở của công nhân Trung Quốc

Hai công nhân Trung Quốc trên đường từ khu vực mỏ bô xít đến chỗ hàng quán phục vụ
Người Trung Quốc bao gồm các chuyên gia và công nhân tràn ngập thị trấn Lộc Thắng. Các hàng quán phục vụ người Trung Quốc mọc lên rất nhiều bằng các bảng hiệu song ngữ Việt – Tàu. Theo một cán bộ phòng Lao Động thương binh tại thị xã Bảo Lộc thì hiện nay có khoảng 500 người Trung Quốc gồm các chuyên gia và công nhân đang phục vụ mỏ và cho biết khi nhà máy đi vào hoạt động sẽ có hơn 6000 người Trung Quốc phục vụ tại đây.
Các chuyên gia Trung Quốc thì ở ngoài thị trấn Lộc Thắng trong khu cao cấp biệt lập nằm ven thị trấn trên một hồ nước thơ mộng. Cuối tuần khu này vắng vẻ do họ về Sài Gòn hay lên Đà Lạt ăn chơi. Họ đi lại bằng xe biển số xanh 49B do tỉnh Lâm Đồng cung cấp. Còn công nhân Trung Quốc thì ở ngay tại khu mỏ. Từ thị trấn Lộc Thắng đi 5 Cây số về hướng ĐăkNông đến ngã 3 Cát Quế, họ sống trong những ngôi nhà thấp lè tè lợp tôn màu xanh. Hiện có khoảng 8 dãy nhà dành cho công nhân ở. Chúng tôi gặp chị Hương đang lo nấu ăn cho 1 dãy nhà gồm 45 công nhân Trung Quốc cho biết: ” Hiện có khoảng 300 công nhân Trung Quốc ở đây, mỗi dãy nhà họ thuê 2 người nấu ăn, lương mỗi người là 150 000 VND. Theo chị Hương thì cách ăn uống của công nhân Trung Quốc khác lạ, buổi sáng ăn cháo trắng với cá khô kho mặn và họ sống rất hà tiện. Họ giao 700 ngàn đồng (cỡ 40 Mỹ Kim) cho chị Hương bảo phải đi chợ nấu ăn cho 45 người. Không riêng gì nhóm chị Hương mà người nấu cho các nhóm khác đều kêu ca. Người dân thị trấn Lộc Thắng cho hay mỗi sáng sớm và chiều tối hàng tốp công nhân Trung Quốc kéo nhau đi dạo và vào các hàng quán. Một điều dễ nhận là họ mua cái gì cũng trả giá từ cục xà phòng, hộp kem dù giá bán lẻ in ngay ngoài vỏ hộp nhưng họ cũng trả thấp hơn một phân nữa.

Những cửa hàng phục vụ chuyên gia và công nhân Trung Quốc tại Bảo Lâm
Anh Hoàng Văn Xướng, một công nhân lao động phổ thông, 20 tuổi ở ngay thị trấn Lộc Thắng cho hay hiện có rất nhiều người dân địa phương và người miền Bắc vào làm công nhân tại mỏ. Giá tiền công là 90 ngàn cho một ngày làm việc. Đó là công giá sau khi qua các tay cò trung gian, nếu làm trực tiếp cho các người thầu Trung Quốc thì giá được trả là 150 ngàn VND . Công việc chính của các công nhân Việt Nam là đào móng và các việc lặt vặt khác. Mỗi ngày có khoảng 300 người Việt nam làm việc nơi đây.
Anh Nguyễn Văn Quốc, 25 tuổi, người Đà Nẵng, kỹ sư tốt nghiệp Đại Học Bách Khoa Đà Nẵng làm việc tại đây được 3 tháng cho biết anh đang làm việc chung với nhóm chuyên gia Trung Quốc và có 4,5 thông dịch viên. Công việc của anh là hướng dẫn công nhân Việt nam đào các móng. Mỗi trụ móng 1mét vuông nhưng chiều sâu đến 13,5 mét. Khu nhà máy rộng đến 60 hecta, chỉ làm đúng kích cỡ do các chuyên gia Trung Quốc chỉ dẫn, sau đó họ đem nhà máy của họ qua đây lắp vào các trụ móng đào sẵn. Anh Quốc cũng cho biết lương kỹ sư của anh là 6 triệu đồng 1 tháng thấp hơn lương công nhân Trung Quốc là 10 triệu đồng. Công nhân Trung Quốc họ đến từ các vùng miền núi, nông thôn không có học hành gì. Anh Quốc dẫn chúng tôi vào sâu trong vùng mỏ. Đi đâu cũng thấy bảng chỉ dẫn bằng 2 thứ tiếng: Việt- Hoa.
Một cán bộ làm việc tại văn phòng UBND huyện Bảo Lâm cho biết nhà máy đã khởi công gần 1 năm nay rồi, nhưng công tác đào tạo đã chuẩn bị trước đây 4 năm. Học Đại Học 4 năm thì học ở Trung Quốc, các sinh viên là con em địa phương, thi đại học Bách Khoa Sài Gòn hay Bách Khoa Đà Nẵng bị rớt mà trên 10 điểm cho 3 môn thì được gởi đi học 4 năm ở Trung Quốc. Toàn bộ chi phí do phía Trung Quốc đài thọ. Khóa đầu tiên hơn 50 em đã học được 3 năm rồi. Còn học hệ Cao Đẳng thì học tại Hải Phòng, công nhân học hệ Trung cấp thì học ở Bảo Lộc
Anh Nguyễn Tín, người dân thị trấn Lộc Thắng cho biết thêm, toàn bộ đợt đầu đi học là con của cán bộ huyện Bảo Lâm và thị xã Bảo Lộc, còn dân thường muốn gởi con đi học thì phải tốn 25 triệu đồng lo lót. Các đợt sau thì rẻ hơn chỉ 20 triệu thôi, anh cũng muốn gởi con anh đi học xuất ngoại cho biết nhưng con anh không chịu do sợ tốn kém gia đình.
Người dân Lộc Thắng thì đi đâu cũng bàn tán xôn xao về mỏ Bô Xít. Họ kể về những gia đình được nhận đền bù tiền giải tỏa để giao mặt bằng nhận trên 1 tỷ đồng nhưng ra thị trấn hay xuống thị xã mua nhà vẫn không đủ. Có người không chịu đi bị cưỡng chế, sau đó tiền đền bù mất hơn 400 triệu trừ vào chi phí cưỡng chế. Có người tiếc vườn cà phê, vườn chè quyết ôm cột nhà không đi bị xe múc vào múc bể đầu chết ngay tại chỗ mà còn bị kết tội là chống người thi hành công vụ. Cũng có nhiều người nhận ra là Bô Xít rất độc hại. Họ biết rõ là Trung Quốc đóng cửa các nhà máy Bô Xít của họ và qua đây khai thác Bô Xít của mình nhằm tránh độc hại cho dân họ, còn dân mình thì lãnh hết hậu quả.

Đường vào công trường khai thác mỏ bô xít tại Bảo Lâm

Công trường khai thác bô xít nhìn từ xa

Công trường khai thác bô xít nhìn gần
Từ ngã 3 Cát Quế ngay tâm điểm vùng mỏ tại Bảo Lâm đi khoảng 40 cây số nữa sẽ đến mỏ Bô Xít ở ĐăkNông . Dọc đường chúng tôi bắt gặp nhiều người dân tộc Châu Mạ sống đói khổ trong những căn nhà sàn xập xệ rách nát. Họ vẫn hồn nhiên trên những nương chè ngút màu xanh. Mùa này chè tươi được mua với giá 1000 đồng cho 1 kí lô. Những thung lũng mát màu xanh của thông, chè, cà phê có nguy cơ bị hủy diệt lần này không phải bởi chất độc màu da cam mà bởi những bụi đỏ và bùn đỏ của Bô Xít.
Rồi đây 20 năm nữa vùng hạ lưu sông Đồng Nai, sông Sài Gòn, và Hồ Trị An sẽ nhiễm độc và các cháu bé bại liệt, què quặt, ngây ngô chắc sẽ được công kênh qua Tàu để kiện Bắc Kinh chăng? Những người đang nhẫn tâm đặt bút ký đủ loại quyết định cho Trung Quốc vào khai thác Bô Xít tại Trung Nguyên liệu lúc đó có còn sống để thấy hậu quả việc họ làm không?
Lý Nam Bình
Tường trình từ Bảo Lâm- Lâm Đồng.
Ngày 8 tháng 3 năm 2009
=======================
THEO DÒNG SỰ KIỆN:
1. Thư của Thiếu tướng NguyễnTrọng Vĩnh, nguyên đại sứ Việt Nam tại Bắc Kinh 1974-1989
1. Khai thác bô xít là hủy diệt Tây Nguyên!
1. Tướng Giáp đề nghị dừng dự án bauxite
Đại tướng Võ Nguyên Giáp vừa gửi thư tới Thủ tướng VN Nguyễn Tấn Dũng đề nghị dừng triển khai dự án khai thác bauxite ở Tây Nguyên…. Link Ở ĐÂY
2. ‘Khai thác bauxite là chủ trương lớn’
Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng nói việc khai thác bauxite tại Tây Nguyên là ‘chủ trương lớn của Đảng và Nhà nước’, cho dù dự án này gặp phản đối từ nhiều phía…. LINK Ở ĐÂY
3. SỨC ÉP CỦA TRUNG QUỐC VÀ TRÁCH NHIỆM CỦA TỔNG BÍ THƯ NÔNG ĐỨC MẠNH
5. Thư Đại tướng Võ Nguyên Giáp gửi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng
6. Triển vọng bô-xít Tây Nguyên – Tìm hiểu tại chỗ
7. Khai thác Bauxit ở Tây Nguyên: “Bom bùn” 20 triệu tấn bị đặt ngoài vòng kiểm soát
Comment - Bè bạn